tình yêu của mẹ


đọc sách, tôi thấy các nhà văn nói là càng sống lâu càng thấm thía cuộc đời thì mới viết được về tình yêu. sống ngoài năm mươi tuổi tôi thấy điều đó đúng. càng sống thêm tôi càng thấy đúng. bây giờ tôi nhìn lại tình yêu thủa mình mười bảy, đôi mươi của mình thấy thật là ngờ nghệch (nhưng thế mới đáng yêu cho lứa tuổi trẻ bồng bột, ban sơ). nói về tình yêu hôm nay tôi xin nói về tình yêu của mẹ.

tôi thấy rằng dù tôi có yêu mẹ đến mấy thì cũng không sao bằng được mẹ đã yêu tôi. mẹ sinh ra tôi trên đời. nhưng mẹ bao giờ cũng âm thầm tựa cửa dõi theo tôi. còn tôi thì thoát ra khỏi vòng tay của mẹ là tôi cứ đi tìm những chân trời xa lạ, mới mẻ. cả những người tôi gặp trên đời thì bao giờ tôi cũng tìm hiểu, làm quen, lấy lòng.v.v… người bao giờ tôi cũng quên lại là mẹ. nhưng mẹ không bao giờ trách cứ, hờn ghen vì mẹ biết là tôi có là của ai thì trước hết tôi vẫn là con của mẹ. hiểu ra chân lý này là lúc tôi đã không còn mẹ trên đời nữa. hiển nhiên là khi mẹ đang tại thế thì tôi cứ bay nhẩy, tôi cứ lao vào cuộc đời mà mưu sinh mà tranh chấp mà thu nhặt… chỉ mỗi khi tôi gặp ngang trái, hoạn nạn, oan ức, mỏi mệt thì lúc đó bàn tay mẹ lùa vào tóc tôi âm thầm, dịu nhẹ. ấy là lúc mẹ bù đắp cho tôi, mẹ động viên tôi.

tôi không thật là đứa con hiếu thảo với mẹ đâu. mười bảy, đôi mươi khi sức trai tráng căng đầy tôi lao vào cuộc đời và tìm bạn tình như lẽ tự nhiên. bản năng mẹ đã gìn giữ tôi bằng cách mẹ xét nét tất cả những người trẻ cùng giới với mẹ. mẹ đang chọn người thay mẹ chăm chút cho tình yêu của mẹ là tôi. ấy là lúc tôi dùng sở trường của mình để chinh phục các cô gái bằng những kiểu cách ảnh chụp. tôi ngắm nghía các cô gái không chán mắt. và bây giờ lục tìm ký ức về mẹ của tôi thật nghèo nàn, đó chỉ là vài bức ảnh chụp mẹ với ba vào tết nguyên đán, sinh nhật con tôi, chụp mẹ tôi đang vui đùa cùng con tôi (ấy là tôi chụp con tôi mà có mẹ), ấy là dịp mẹ cùng cả nhà đi du lịch ở Vũng Tầu, về quê ba ở Cai Lậy… thật ít ỏi. và tôi đếm số lượng ảnh thì biết mình thật bạc bẽo với mẹ. tôi là đứa con tệ bạc. dù trời có bắt tôi nuôi mẹ bệnh hiểm nghèo bao nhiêu tháng, bao nhiêu năm cũng không bằng một thân một mình mẹ đã chăm chút nuôi tôi khi cha tôi biền biệt công tác xa nhà. mùa đông miền bắc rét mướt giữa bom đạn mẹ đi đâu sơ tán là mẹ mang tôi theo. mẹ thấp bé, ba đi công tác để ở nhà chiếc xe đạp Liên Xô dóng ngang thế mà mẹ tập leo lên chòi đạp xe của ba đi đèo gạo, đi chợ, mẹ còn làm ghế chở tôi đi sơ tán. một mình mẹ làm và tôi cứ thừa hưởng tình yêu ấy như một lẽ đương nhiên, không suy nghĩ. vì thế tôi nghịch ngợm vô cùng. cả viện hóa học công nghiệp biết tiếng tôi nghịch như thế nào. tôi thì không hề nghĩ là mình nghịch. đến mức đọc truyện Tom xoiel của Mác-tuyên tôi thấy bình thường vì thằng bé tả trong truyện cũng chơi không có gì nổi trội so với mình.

mẹ thương tôi tôi biết khi mình lên 4. hồi ấy lũ trẻ con của nhà máy xi măng hải phòng được học trong một căn nhà dưới tầng trệt của chung cư 4 tầng xây kiểu khu tập thể theo mẫu trung quốc. mùi cơm tập thể của lớp mẫu giáo tôi còn nhớ đến bây giờ. trước khi ngồi ăn chúng tôi phải đứng hát đồng thanh một bài gì đó, nay tôi không còn nhớ. nhưng cái lệ ấy thì không quên. hôm ấy buổi sáng như mọi ngày mẹ dắt tay tôi đến lớp. gần đến cổng chợt tôi thấy mẹ đi chậm lại bàn tay mẹ dắt níu bước tôi. ngạc nhiên tôi nhìn mẹ thì thấy mẹ đang chảy nước mắt khóc thầm. mẹ khóc vì phải xa tôi – đứa con bé bỏng của mẹ. đó là ngày đầu tiên xe ô tô nhà máy xi măng hải phòng đưa lũ trẻ mẫu giáo đi sơ tán ở một vùng nông thôn xa nhà. đó là năm 1964 người mỹ bắt đầu đưa máy bay vào ném bom miền bắc. tối đó tôi và cái mai – con gái ông thiện ngồi nhìn nhau qua ánh đèn dầu nhà quê nhớ mẹ và khóc. đấy, chỉ có lúc bất hạnh, bi quan, buồn khổ thì tôi mới nhớ đến mẹ. cho nên khi tôi đang còn mẹ là tôi sung sướng mà tôi không hề biết. mất mẹ rồi khi tôi buồn, khi tôi gặp oan trái ngoài đời tôi đâu còn có bàn tay mềm dịu của mẹ lùa vào tóc tôi mà xoa dịu. dù tôi sống không tệ trên đời mong để vui lòng mẹ thì tôi vẫn biết tôi chưa bao giờ bù đắp được tình yêu của mẹ dành cho tôi. tình yêu của mẹ là bao la vô cùng lớn. tôi không bao giờ trả hết hiếu nghĩa cho mẹ.Image  

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s